When I came to Vietnam from the Philippines, I was full of doubts and fears. Starting a new lif – especially in another country – was terrifying, but I took the risk. I left everything behind because deep inside, I always felt I wasn’t meant to settle where I was. My gut told me to explore, discover, and step out of my comfort zone.
Starting over in a place where everything felt unfamiliar was difficult at first. But I managed to adapt and grow—not just through my own efforts, but because I was nurtured, guided, supported, and genuinely loved by some of the kindest people I’ve ever known.

Tsubaki, though it is a school, is made up of these people. Through Ms. Trang Nguyen, Tsubaki trusted my teaching abilities without hesitation. That trust gave me the opportunity to jumpstart a new chapter of my life – and for that, I will always be deeply grateful. Tsubaki provided proper training in Grapeseed and Cambridge, helping me develop my skills and become the best version of a teacher I can be.
More than that, I found an extended family at Tsubaki Pham Van Dong. From our manager, Teacher Happy, and our accountant, Ms. Hien, to my Vietnamese co-teachers – Teacher Kim Anh, Teacher Hoai, Teacher Lan Phuong, Teacher Emily – and all the staff, including Anh Sang, our security guard, and our cooks, everyone welcomed me wholeheartedly. They never made me feel like an outsider. There is so much love, respect, and camaraderie here. It became my second home.
Now, you might be wondering: why call it “a place that mends a broken heart”?

These little angels run up to me every morning with hugs, bright smiles, and the sweetest greetings “Hello Teacher Ivee!” Even just the sound of my footsteps gets them excited. They make me utterly happy seeing how they have improved a lot! Confidently telling me stories and initiating conversations in the English language. More importantly, there’s not a day they don’t tell me “I love Teacher Ivee so much,” with such sincerity and warmth plus tight cuddles!
The love I thought I had lost was replaced by something even better — the purest most genuine unconditional love of children. I found strength in the little things—in their drawings, their laughter, their mischievous questions and stories, their embrace, their trust. My students gave my life new meaning and purpose. They became my reason to keep going. My daily source of joy.
—
Tsubaki trong tôi…
“Nơi hàn gắn những trái tim tan vỡ”
Khi tôi đến Việt Nam từ Philippines, lòng tôi tràn đầy những nghi ngờ và nỗi sợ hãi. Bắt đầu một cuộc sống mới, đặc biệt là ở một đất nước khác, thật đáng sợ, nhưng tôi đã chấp nhận rủi ro. Tôi bỏ lại tất cả phía sau vì sâu thẳm bên trong, tôi luôn cảm thấy mình không thuộc về nơi tôi từng ở. Trực giác mách bảo tôi hãy khám phá, tìm tòi và bước ra khỏi vùng an toàn của mình.
Ban đầu, việc bắt đầu lại ở một nơi mọi thứ đều xa lạ thật khó khăn. Nhưng tôi đã cố gắng thích nghi và phát triển, không chỉ bằng nỗ lực của bản thân, mà còn vì tôi đã được nuôi dưỡng, hướng dẫn, hỗ trợ và yêu thương thật lòng bởi những người tốt bụng nhất mà tôi từng biết.

Tsubaki, dù là một ngôi trường, nhưng được tạo nên bởi những con người này. Thông qua cô Trang Nguyễn, Tsubaki đã tin tưởng vào khả năng giảng dạy của tôi mà không chút do dự. Niềm tin đó đã cho tôi cơ hội để bắt đầu một chương mới trong cuộc đời, và vì điều đó, tôi sẽ luôn vô cùng biết ơn. Tsubaki đã cung cấp chương trình đào tạo bài bản về Grapeseed và Cambridge, giúp tôi phát triển kỹ năng và trở thành phiên bản tốt nhất của một giáo viên.
Hơn thế nữa, tôi đã tìm thấy một gia đình mở rộng tại Tsubaki Phạm Văn Đồng. Từ quản lý của chúng tôi, cô giáo Happy, và kế toán của chúng tôi, cô Hiền, đến các đồng nghiệp giáo viên Việt Nam của tôi, cô Kim Anh, cô Hoài, cô Lan Phương, cô Emily, và tất cả các nhân viên, bao gồm cả anh Sang, bảo vệ của chúng tôi, và các đầu bếp, mọi người đều chào đón tôi một cách nồng nhiệt. Họ chưa bao giờ khiến tôi cảm thấy mình là người ngoài. Có rất nhiều tình yêu, sự tôn trọng và tình đồng chí ở Tsubaki. Vì vậy Tsubaki như đã trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi.

Những thiên thần nhỏ này chạy đến ôm tôi mỗi sáng, với những nụ cười rạng rỡ và những lời chào ngọt ngào nhất “Chào cô Ivee!” Ngay cả tiếng bước chân của tôi cũng khiến chúng phấn khích. Các con làm tôi vô cùng hạnh phúc khi thấy chúng đã tiến bộ rất nhiều! Tự tin kể chuyện và chủ động giao tiếp bằng tiếng Anh. Quan trọng hơn, không một ngày nào các con không nói với tôi “Con yêu cô Ivee nhiều lắm,” với sự chân thành và ấm áp cùng những cái ôm thật chặt!
Tình yêu mà tôi tưởng đã mất được thay thế bằng một thứ còn tốt đẹp hơn – tình yêu vô điều kiện thuần khiết nhất, chân thành nhất của trẻ thơ. Tôi tìm thấy sức mạnh từ những điều nhỏ nhặt – trong những bức vẽ, những tiếng cười, nhưng câu hỏi và những câu truyện tinh nghịch, những cái ôm và sự tin tưởng của các con. Các học sinh của tôi đã mang lại cho cuộc sống của tôi ý nghĩa và mục đích mới. Chúng trở thành lý do để tôi tiếp tục. Nguồn vui hàng ngày của tôi.
Và tất cả những điều đó sẽ không thể có được nếu không có Tsubaki. Bởi vì Tsubaki không chỉ là một ngôi trường. Đó là một cộng đồng được tạo thành từ những học sinh, giáo viên, nhân viên và phụ huynh với lòng tin tưởng. Tất cả chúng ta đều được kết nối bởi một điều gì đó sâu sắc hơn là một nơi làm việc hay một lớp học. Đó là một cộng đồng chung của lòng tốt, sự phát triển và tình yêu thương. Một kết nối có ý nghĩa và sâu sắc.
Tsubaki không chỉ cho tôi một công việc, mà cho tôi một nơi để thuộc về, một nơi để chữa lành, và một lý do để tiếp tục tin vào những điều tốt đẹp. Vì điều đó, Tsubaki sẽ luôn có một vị trí đặc biệt trong trái tim tôi.
Teacher Ivee – Giáo viên nước ngoài tại Tsubaki.














