Thời gian trôi thật nhanh. Mới ngày nào còn dắt tay Lạc nhỏ xíu đến trường trong tâm trạng vừa háo hức vừa lo lắng, vậy mà hôm nay, khi nhìn lại hành trình học tập tại Tsubaki, mẹ không khỏi xúc động trước những thay đổi và sự trưởng thành của con.
Lạc là một cậu bé rất hoạt ngôn. Con thích nói chuyện, thích kể đủ mọi câu chuyện mình nhìn thấy và luôn có rất nhiều điều muốn chia sẻ với mọi người. Tuy nhiên, đằng sau vẻ lanh lợi ấy là một cậu bé khá nhạy cảm. Những ngày đầu đến trường, con rất dễ khóc nhè, hay dỗi khi không được như ý và đôi khi còn ăn vạ để thể hiện cảm xúc của mình. Là cha mẹ, chúng tôi không ít lần băn khoăn liệu con có thể hòa nhập với môi trường tập thể hay không.
Nhưng Tsubaki đã trở thành một nơi đặc biệt trong tuổi thơ của con.
Bằng sự yêu thương, kiên nhẫn và thấu hiểu, các cô đã từng bước đồng hành cùng con. Các cô không chỉ dạy con những bài học trên lớp mà còn giúp con học cách nhận biết cảm xúc, kiểm soát cảm xúc và ứng xử phù hợp với mọi người xung quanh. Từ một cậu bé dễ khóc khi gặp khó khăn, Lạc dần biết bình tĩnh hơn, biết lắng nghe và biết dùng lời nói để diễn đạt suy nghĩ của mình thay vì ăn vạ hay cáu giận.
Chúng tôi nhận thấy con thay đổi từng ngày. Con tự tin hơn khi giao tiếp với bạn bè và người lớn. Con biết chia sẻ đồ chơi, biết nhường nhịn và giúp đỡ các bạn. Những việc tưởng chừng rất nhỏ như tự cất đồ dùng, tự chuẩn bị cho các hoạt động hay chủ động nhận lỗi khi mắc sai sót đều khiến chúng tôi vô cùng tự hào. Đó là những dấu hiệu của sự trưởng thành mà có lẽ chỉ những người làm cha mẹ mới cảm nhận hết được.

Điều chúng tôi trân trọng nhất không phải là con học được bao nhiêu kiến thức, mà là những giá trị sống đẹp mà con đã được nuôi dưỡng tại Tsubaki. Con học được sự tự lập, tinh thần trách nhiệm, lòng yêu thương và sự tôn trọng mọi người. Mỗi ngày đến trường đều là một ngày con được khám phá, trải nghiệm và lớn lên trong một môi trường an toàn, hạnh phúc.
Trong hành trình ấy, chắc chắn sẽ luôn có những kỷ niệm đáng nhớ: những buổi đi dạo nhìn ngắm khám phá mọi thứ xung quanh; những kỳ nghỉ dài ngày khi quay lại được các bạn vây lại hỏi han , những ngày hội đầy tiếng cười cùng bạn bè, những bức tranh đầy màu sắc mang về nhà và cả những câu chuyện líu lo mà con kể sau mỗi ngày học. Và đáng nhớ nhất là đêm cắm trại “Lễ trưởng thành” của các con. Tất cả đã trở thành những mảnh ghép đẹp đẽ trong tuổi thơ của Lạc.
Nhìn con của hôm nay, mẹ biết rằng sau sự trưởng thành là công sức rất lớn của các cô và nhà trường. Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến toàn thể các cô giáo Tsubaki đã luôn yêu thương, chăm sóc và đồng hành cùng con trong những năm tháng đầu đời quan trọng nhất. Chính sự tận tâm của các cô đã giúp một cậu bé hay khóc nhè, hay dỗi và ăn vạ ngày nào trở thành một cậu bé tự tin, vui vẻ và giàu tình cảm hơn mỗi ngày.
Hành trình mầm non rồi sẽ khép lại để mở ra một chặng đường mới. Nhưng những ký ức đẹp, những bài học đầu đời và tình yêu thương mà Lạc nhận được tại Tsubaki sẽ mãi là hành trang quý giá theo con trên con đường phía trước.
Cảm ơn Tsubaki đã là một phần thật đẹp trong tuổi thơ của Lạc.














