Viết cho những tháng ngày đầu tiên con đi học và một chút thủ thỉ về ngôi trường mà Bate trót đem lòng yêu thương.
Nhanh nhỉ, bố mẹ cùng Tê đã cùng nhau trải qua một năm kể từ lúc con bắt đầu đi học rồi đấy, tuyệt thật… Kì thật ra, mẹ cũng đã từng nghĩ mọi chuyện sẽ thật khó khăn, cho tới khi mẹ lựa chọn dành hết niềm tin, gửi gắm con cho các cô giáo của ngôi trường Tsubaki NGĐ. Nơi này rất kì lạ, hiếm khi mà có một ngôi trường khiến mẹ cảm nhận được sâu sắc sự chân thành, nhẹ nhàng và đặc biệt là ngập tràn tình yêu thương đến như vậy.
Đến giờ, mỗi lần nhìn con, bố mẹ lại nhìn nhau tự hỏi “Con trai của mình lạ quá nhỉ!”. Vẫn là chàng trai ấy nhưng năm nay đã trưởng thành hơn, hiểu chuyện hơn, khéo léo hơn và đặc biệt là tình cảm vô cùng tận. Người ta thường nói “Để nuôi dạy một đứa trẻ, cần cả một ngôi làng”. Lần đầu tiên làm mẹ, mẹ có thể chưa đủ chín chắn, cuộc đời của mẹ vẫn chọn sai nhiều lần, may quá, mẹ đã chọn được ngôi làng thật tốt cho hành trình đầu đời của con rồi. Để mỗi ngày đến trường thật sự là một ngày vui, để những chuyến phiêu lưu sắp tới của con thật sự sẽ là những điều thú vị và hạnh phúc.

Mọi thứ vẫn như ngày đầu vậy, nụ cười của ông Tuấn Anh vẫn thật ấm áp mỗi khi nhìn con, cô Vân Anh vẫn thật nhẹ nhàng “Chào bạn Bate!”, những ánh mắt thân thương luôn sẵn lòng chào đón con của các cô giáo trẻ, làm cho bố mẹ bạn Bate mỗi lần đến trường đón đưa nom còn hào hứng, thích thú hơn cả con nữa. Thảo nào những ngày đầu đi học, con chỉ mất vài hôm là đã vào guồng, cô Linh Xoài còn bảo “sáng khóc tí thôi, chứ chiều là phá banh lớp cô luôn mẹ ạ”. Chàng ta được cái nhiều tâm sự, hay buồn, thường xuyên khủng hoảng tâm lý, nhưng chẳng phải vấn đề, khi chớp mắt là các cô giáo biến thành các chuyên gia tâm lý thực thụ, khác nào các cô Tiên trong chuyện cổ tích luôn xuất hiện khi chàng Bate khóc nhè.
Bố mẹ đi đâu mà có Tê đi cùng là bố mẹ sĩ lắm đấy nhé, nào chào hỏi, bắt chuyện nhanh mồm nhanh mép lắm, ai cũng khen, nhờ các cô giáo cả đấy chứ ai nhỉ. Đi học về cái là văn hóa văn nghệ tưng bừng, líu la líu lo miết đến khi đi ngủ. Từ lúc đi học là toàn lời hay ý đẹp, yêu lắm, thi thoảng mẹ trêu cho cậu ta bực, mẹ bèn hỏi “ở trường, các cô có trêu Tê không?”, cậu ta đáp ngay không bận nghĩ “Không đâu, cô Phượng yêu Tê, cô Giang yêu Tê mà”. Các bạn nhỏ không biết nói dối cảm xúc của mình đâu ạ, với con các cô giáo đã trở thành gia đình của con rồi.
Nơi đây có những cô giáo như mẹ hiền, có cả những người bạn đầu tiên luôn đón chờ con, con được học nhiều điều hay, nhiều dự án thú vị. Mẹ con thì có thêm những người anh người chị, các cô giáo trở thành những người bạn đồng hành cùng mẹ trên chặng đường nuôi dưỡng, ươm mầm tương lai cho Bate bé nhỏ. Ngôi trường Tsubaki hẳn sẽ là một phần ký ức tuổi thơ tuyệt vời trong đầu óc non nớt của con trai yêu. Hi vọng một khởi đầu tuyệt vời sẽ giúp con tự tin bước ra thế giới để trải nghiệm nhiều điều thú vị và hay ho hơn nữa.
Thay lời con Bate, mẹ gửi những lời cảm ơn yêu thương tới nhà trường, tới các thầy cô giáo đã và đang giảng dạy và chăm sóc con mỗi ngày, cô Linh Xoài, cô Phượng, cả ông Tuấn Anh, cả ông già Noel chú Cường,… và nhất là “ cô Giang bé nhỏ” của lớp cherry nữa ạ.
Hi vọng là hành trình “dùng tình yêu thương để nuôi dạy các con” của Tsubaki sẽ còn gấp nhiều lần 10 năm nữa để mãi tiếp nối và lan tỏa đến thật nhiều các bạn nhỏ, những hạt mầm tương lai nhỏ bé, xinh đẹp.
Mẹ bé Minh Quân Bate, lớp Cherry trường Tsubaki Ngoại Giao Đoàn.














