Có những điều trong đời thật sự rất đặc biệt – như việc được làm việc, được cống hiến, được yêu thương… ở chính nơi con gái bé nhỏ của tôi cũng đang từng ngày khôn lớn. Ngôi trường mầm non ấy với tôi, không chỉ là nơi làm việc – mà còn là một phần của trái tim.
Tôi còn nhớ ngày đầu tiên bước chân vào trường với tư cách là một cô giáo vừa hồi hộp, vừa háo hức. Tiếng cười con trẻ, ánh mắt ngây thơ trong sáng, những bàn tay nhỏ xíu níu lấy tay cô… tất cả đã khiến tôi rung động. Từng ngày, tôi không chỉ dạy cho các con những con chữ đầu đời, mà còn học được từ các con biết bao điều về sự kiên nhẫn, bao dung và tình yêu vô điều kiện. Rồi một ngày, tôi không chỉ là cô giáo, mà còn là một người mẹ gửi con vào chính mái trường mình đang công tác.

Ngày con gái tôi bắt đầu đi học, tôi giấu nhẹm cảm xúc trong lòng. Tôi không khóc như bao bà mẹ khác, nhưng trái tim lại thổn thức theo cách rất riêng bởi tôi biết từ giây phút ấy, con gái tôi sẽ được học những bài học đầu đời… không chỉ từ tôi, mà từ chính những đồng nghiệp thân thương của tôi.
Những ngày đầu con gái đi học, tôi lặng nhìn con qua ô cửa lớp, thấy ánh mắt con bỡ ngỡ, bàn tay bé xíu níu chặt vạt áo cô và tôi đã không kìm nén được cảm xúc của mình, không phải vì lo lắng mà vì thấy biết ơn. Biết ơn đồng nghiệp của mình, người sẽ thay tôi yêu thương, chăm sóc con mỗi ngày bằng sự kiên nhẫn và tận tâm. Từ lúc đó, tôi hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của hai từ “ngôi trường”. Không chỉ là nơi dạy chữ mà là nơi ươm mầm những cảm xúc đầu tiên, nơi dạy con tôi nói lời cảm ơn, xin lỗi, biết chia sẻ, biết chờ đợi. Là nơi dạy tôi thêm lần nữa biết trân quý từng ánh mắt học trò, từng hành động nhỏ nhất của đồng nghiệp. Mỗi sáng cùng con đến trường, cùng bước qua cánh cổng thân quen, lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc ấm áp khó tả. Những lúc nhìn con vui chơi trong sân trường, nghe con ríu rít kể chuyện về cô, chuyện về các bạn mỗi buổi chiều tan học tôi thấy hạnh phúc đến lạ.
Tôi thấy may mắn vì được làm việc trong chính nơi đã nuôi dưỡng con mình bằng tình yêu và sự quan tâm chân thành. Tsubaki không chỉ chắp cánh cho những ước mơ non nớt của con trẻ, mà còn là nơi ươm mầm tình yêu nghề của biết bao thế hệ cô giáo và trong đó có tôi.

Tôi Xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến Ban Giám hiệu nhà trường. Tôi luôn tự hào và biết ơn vì có sếp Trang và Sếp Thu, những người đã bền bỉ dẫn dắt con thuyền giáo dục qua bao mùa sóng gió. Tôi xin được gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến cô hiệu trưởng – người sếp, người chị Phạm Hằng người đã đồng hành cùng chúng tôi. Chị luôn tận tâm, gần gũi và đầy bao dung. Cảm ơn chị vì đã tạo nên một môi trường làm việc ấm áp, nơi mà mỗi giáo viên đều được lắng nghe, được thấu hiểu và được là chính mình. Cảm ơn chị vì đã luôn tin tưởng, động viên và hướng dẫn tôi những điều còn bỡ ngỡ, giúp tôi ngày càng vững vàng hơn trên con đường làm nghề, làm mẹ tại chính ngôi trường này.

Cảm ơn đồng nghiệp của tôi – những người chị, người em luôn sẵn sàng chia sẻ từng niềm vui nhỏ, từng nỗi lo thầm kín. Có những buổi trưa tranh thủ nghỉ chỉ để kể cho nhau nghe vài chuyện nhỏ trong lớp, hay những lần cùng nhau chuẩn bị trang trí lớp, làm đồ chơi cho các con… những khoảnh khắc ấy bình dị nhưng thật quý giá. Chúng tôi không chỉ là đồng nghiệp, mà là một gia đình, cùng nắm tay nhau để gieo mầm yêu thương cho con trẻ.

Mười năm – một chặng đường không dài so với thời gian vô tận, nhưng lại là dấu mốc thiêng liêng và đầy ý nghĩa đối với những ai đã, đang và sẽ gắn bó với ngôi trường mầm non thân yêu này. Xin chúc cho Tsubaki sẽ ngày càng phát triển, vững mạnh – luôn là nơi gửi gắm tin yêu của các bậc phụ huynh, là nơi nuôi dưỡng những mầm non tương lai bằng tất cả trái tim và sự tận tụy.
Tôi Tự hào là một thành viên của mái nhà TSUBAKI!
Cô Phí Hiền – Giáo viên lớp Lily tại Tsubaki Tây Hồ Tây.














