🌿Khi nói về việc nuôi dạy trẻ, chúng ta thường nói đến phương pháp, chương trình hay kỹ năng. Nhưng có một yếu tố ít được gọi tên rõ ràng hơn, dù lại là thứ ảnh hưởng sâu sắc nhất đến sự phát triển của trẻ: đó là cảm giác mà trẻ mang theo mỗi ngày trong quá trình lớn lên.
Môi trường áp lực hay an toàn, trẻ được lắng nghe hay không; sẽ quyết định đến việc trẻ có thể trưởng thành đích thực – về cả sức khỏe thể chất và tâm trí hay không.
Vì vậy, trước khi nói đến việc “dạy trẻ điều gì”, Tsubaki lựa chọn trả lời một câu hỏi khác: trẻ cần được sống trong môi trường như thế nào để phát triển đúng với tiềm năng của mình?

🎯NHỮNG NĂM ĐẦU ĐỜI: GIAI ĐOẠN “ĐỊNH HÌNH” CON NGƯỜI
Theo các nghiên cứu về phát triển não bộ, những năm đầu đời, đặc biệt là giai đoạn 0–3 tuổi, là thời điểm các kết nối thần kinh được hình thành với tốc độ nhanh nhất. Trong giai đoạn này, não bộ không chỉ “học”, mà còn liên tục chọn lọc: những kết nối được sử dụng thường xuyên sẽ được củng cố, những kết nối ít được sử dụng sẽ dần bị loại bỏ.
Điều đáng chú ý là: não bộ của trẻ không phát triển trong những trải nghiệm sống hằng ngày (trẻ học khi trẻ sống): cách người lớn nhìn trẻ, nói chuyện với trẻ, phản ứng với cảm xúc của trẻ.
Một đứa trẻ được sống trong môi trường ấm áp, ổn định, có sự tương tác tích cực sẽ hình thành nền tảng thần kinh khác hoàn toàn so với một đứa trẻ thường xuyên phải chịu căng thẳng, bị phớt lờ hoặc bị kiểm soát cảm xúc.
Nói cách khác, giáo dục ở giai đoạn này cần chú trọng tạo dựng một môi trường cho trẻ những trải nghiệm, cảm xúc tích cực mỗi ngày.
🎯SỰ GẮN BÓ AN TOÀN LÀ ĐIỀU KIỆN ĐỂ TRẺ THỰC SỰ PHÁT TRIỂN
Trong cuốn sách “Huyễn tưởng về bình thường”, Tiến sĩ Gabor Maté nhấn mạnh rằng nhu cầu cơ bản nhất của một đứa trẻ không phải là kỷ luật hay thành tích, mà là cảm giác gắn bó an toàn với người chăm sóc.
Khi một đứa trẻ cảm thấy mình được kết nối, được chấp nhận và không phải “đánh đổi” để được yêu thương, trẻ bước vào trạng thái mà các nhà nghiên cứu gọi là trạng thái “an tâm”. Trong trạng thái đó, trẻ không cần tiêu tốn năng lượng để tìm kiếm sự công nhận, mà có thể dành toàn bộ năng lượng cho việc khám phá và học hỏi.
Ngược lại, nếu tình yêu thương trở thành thứ có điều kiện: “ngoan thì mới được yêu”, “đúng thì mới được chấp nhận”, đứa trẻ sẽ dần học cách kìm nén bản thân để phù hợp với kỳ vọng. Và khi đó, sự phát triển không còn tự nhiên nữa.
Từ góc nhìn này, “tôn trọng trẻ” không phải là nuông chiều, mà là tạo ra một nền tảng tâm lý đủ an toàn để trẻ dám là chính mình.

🎯KHI CẢM XÚC BỊ TỪ CHỐI, SỰ PHÁT TRIỂN BỊ GIÁN ĐOẠN
Một trong những hiểu lầm phổ biến trong nuôi dạy trẻ là: trẻ cần được dạy cách “kiểm soát cảm xúc” càng sớm càng tốt.
Nhưng thực tế, cảm xúc không phải thứ cần bị kiểm soát ngay từ đầu, mà quan trọng nhất là cần được công nhận và đồng hành.
Các nghiên cứu chỉ ra rằng, khi trẻ không được phép thể hiện cảm xúc (đặc biệt là những cảm xúc “khó chịu” như giận dữ, buồn bã), trẻ không học được cách xử lý cảm xúc, mà chỉ học cách che giấu hoặc kìm nén. Và những cảm xúc bị dồn nén đó không biến mất, chúng chỉ chuyển hóa thành căng thẳng, lo âu hoặc các vấn đề hành vi về sau.
Ngược lại, khi trẻ được ở trong một môi trường mà cảm xúc của mình được nhìn nhận, trẻ dần học cách hiểu bản thân, điều chỉnh cảm xúc và phát triển sự ổn định nội tâm.
Điều này lý giải vì sao “yêu thương” và “tôn trọng” luôn đi cùng nhau. Yêu thương mà không tôn trọng dễ trở thành kiểm soát. Tôn trọng mà thiếu yêu thương lại trở nên xa cách. Khi yếu tố này song hành, trẻ sẽ thực sự được nuôi dưỡng.
🎯 YÊU THƯƠNG KHÔNG LÀM TRẺ YẾU ĐI MÀ TẠO NÊN NỘI LỰC
Từ góc độ sinh học, khi con người ở trong những mối quan hệ tích cực, cơ thể sẽ sản sinh oxytocin, hormone liên quan đến cảm giác an toàn, tin tưởng và kết nối.
Không chỉ dừng lại ở cảm xúc, trạng thái này còn ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng học hỏi, trí nhớ và sự sáng tạo. Một đứa trẻ cảm thấy an toàn sẽ dễ dàng tập trung, khám phá và thử nghiệm hơn một đứa trẻ luôn trong trạng thái phòng vệ.
Vì vậy, yêu thương đúng cách không làm trẻ phụ thuộc. Ngược lại, chính cảm giác an toàn mới là nền tảng để trẻ phát triển sự tự tin và độc lập từ bên trong.

🎯TẠI TSUBAKI, TRIẾT LÝ NÀY ĐƯỢC THỂ HIỆN NHƯ THẾ NÀO?
Có một số tình huống thường xảy ra ở trường và cách xử lý của giáo viên Tsubaki chính là sự cụ thể của triết lý giáo dục Tsubaki.
Buổi sáng, khi một em bé lần đầu đến lớp và bật khóc, thay vì vội vàng dỗ dành hay “đánh lạc hướng”, giáo viên sẽ ngồi xuống ngang tầm mắt, nhẹ nhàng nói: “Con đang buồn vì phải tạm xa mẹ đúng không? Cô ở đây với con.”
Hay trong một tình huống khác, khi một bạn nhỏ nổi giận vì không được như ý, ban đầu giáo viên sẽ giúp trẻ gọi tên cảm xúc của mình, rồi cùng trẻ tìm cách xử lý phù hợp.
Trong những tình huống này, trẻ sẽ học được: Cảm xúc của mình là có giá trị, mình được chấp nhận ngay cả khi chưa hoàn hảo, và mình có thể dần tự điều chỉnh bản thân
Song song với đó, ở Tsubaki trẻ được rèn luyện tính tự lập, được trải nghiệm, được va chạm, nhưng trong một môi trường mà trẻ luôn cảm thấy an toàn về mặt cảm xúc.
Giáo dục mầm non là hành trình nuôi dưỡng cho trẻ một nền tảng vững vàng từ bên trong. Và với Tsubaki, nền tảng đó bắt đầu từ điều căn bản nhất: trẻ có cảm thấy mình được yêu thương và được tôn trọng hay không.
Nếu bố mẹ muốn tìm hiểu thêm về cách Tsubaki xây dựng môi trường nuôi dưỡng trẻ mỗi ngày, bố mẹ có thể theo dõi fanpage của trường để thấy rõ hơn những điều đang diễn ra trong giờ học, trong những khoảnh khắc rất nhỏ nhưng quan trọng với sự phát triển của trẻ. ❤














