Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu tiên, khi gia đình chuyển đến nơi ở mới, có một hình ảnh đã để lại ấn tượng thật đẹp, đó là những em bé nhỏ xíu, mặc đồng phục xinh xắn với hình bông hoa màu hồng nhỏ xíu trên ngực áo, nắm tay nhau thành một hàng dài, tíu tít đi dạo quanh hồ. Vẻ hồn nhiên, đáng yêu, cùng sự nề nếp của các con khiến tôi cảm thấy thật bình yên.

Chính vì ấn tượng đẹp đẽ đó, nên khi tìm trường cho cô con gái bé bỏng của mình, tôi đã tìm đến nơi ấy, nơi những thiên thần nhỏ đang được chăm sóc và vui chơi mỗi ngày: Trường mầm non Tsubaki, ngôi trường mang tên loài Hoa Sơn Trà dịu dàng. Tôi có linh cảm rằng đây chính là “Khu vườn hạnh phúc” mà mình đang tìm kiếm cho con.

Niềm tin ấy càng được củng cố, khi được chị Hạnh giới thiệu rằng mỗi lớp đều được đặt tên theo một hoạt hoa, từ các em bé Lily (hoa loa kèn) nhỏ xíu, đến các bạn Cherry (hoa anh đào) ngọt ngào vui tươi, rồi những bạn Dahlia (hoa thược dược) rực rỡ, sôi nổi; các bạn Daisy (hoa cúc nhỏ) hồn nhiên và thân thiện, cho đến những anh chị Pansy (hoa păng-xê) ưa khám phá, tò mò. Nghe vậy, tôi đã không ngại ngần gửi gắm hai em bé của tôi, để các con được hòa mình và lớn lên như những bông hoa xinh đẹp đó. Và quả thật, các em bé của tôi đã lần lượt lớn lên qua những mùa hoa ấy, ngày càng thêm tự tin, vui vẻ và hạnh phúc.

Có những điều giản dị ở Tsubaki mà tôi sẽ chẳng thể nào quên. Đó là những buổi sáng đưa con đến trường, con luôn được chào đón bằng những nụ cười thật tươi và lời chào ấm áp từ các cô giáo. Rồi buổi chiều tan học, chỉ cần nhác thấy bóng phụ huynh từ xa, bác Sang bảo vệ đã mỉm cười thân thiện, nhận ra từng phụ huynh và đọc đúng tên và lớp các con.
Những ngày đầu con mới đi học, cứ mỗi cuối tuần cả nhà lại háo hức đợi chờ nhận Sổ nhận xét, để được đọc từng dòng chữ, từng câu chuyện nhỏ về con ở lớp. Rồi bố mẹ cũng phản hồi bằng cách kể cho cô nghe chuyện ở nhà con đã làm gì. Đó là sợi dây kết nối tuyệt vời giữa gia đình và nhà trường. Và tôi đặc biệt thích những lúc đến đón con sớm hơn một chút, nán lại đọc những lời nhắn nhủ, những mẩu giấy nhỏ xinh được các cô dán ở “Góc Tsubaki yêu thương”. Đó là những khoảnh khắc đáng yêu của các con được các cô quan sát thật tỉ mỉ và ghi lại bằng cả tấm long. Tsubaki cứ níu giữ gia đình tôi bằng những điều rất nhỏ nhưng đầy tình yêu thương và sự quan tâm sâu sắc.
Người ta thường nói, không có ngôi trường nào tốt nhất, chỉ có ngôi trường phù hợp nhất. Tôi tin rằng mình đã tìm được ngôi trường phù hợp với các em bé của tôi, một ngôi trường đúng như cái tên của nó – Hoa Sơn Trà, dịu dàng, ngọt ngào và tràn đầy yêu thương. Đó thực sự là một Khu vườn hạnh phúc, nơi các em bé được tự do khám phá, được yêu thương và được là chính mình.
Xin cảm ơn chân thành tới tất cả các cô giáo và những người đã góp phần tạo nên một Tsubaki ấm áp và tuyệt vời đến thế.
Phụ huynh bé Linh Chi (2017) và Chi Lan (2020) – Tsubaki Phạm Văn Đồng.














