“Lời tri ân từ gia đình bé Đậu
Mẹ ơi, hôm nay cô dạy con bài hát mới. Con hát cho mẹ nghe nhé: “Lúc ở nhà mẹ cũng là cô giáo, khi đến trường cô giáo như mẹ hiền…”.
Hôm nay, con Đậu Đậu – Diệu Anh (lớp Dahlia, Tsubaki Hà Đông) đã thủ thỉ tâm sự và hát cho mẹ con nghe bài Cô và Mẹ các cô ạ. Nghe con hát say sưa, mẹ con cùng hoà theo giai điệu bài hát và trong lòng mẹ con dâng lên niềm xúc động thật khó tả…
Ngược trở lại thời điểm tròn 1 năm trước… Những ngày đầu bé Đậu bắt đầu làm quen với mái trường Tsubaki Hà Đông. Trong lòng mẹ con và gia đình luôn canh cánh nỗi lo con sẽ khó hoà nhập với môi trường mới, khó hoà nhập với cô, với bạn.
Bởi gần 3 tuổi con mới đi học. Trước đó con chỉ quen với môi trường gia đình, chỉ quen chơi với ông bà, với mẹ và chị.

Suốt 2 tuần đầu tiên, giữa cái nắng gắt cuối thu, trưa nào mẹ cũng sang trường để đón con về nhà ngủ. Bởi nếu ở lại lớp, con không ngủ trưa, cô lo sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ của con. Những ngày đầu đến lớp, con tìm mọi cách trì hoãn việc tham gia học và chơi với các bạn. Như con viện cớ đi tìm chìa khoá để không tham gia giờ học. Vào trong lớp nhất cử nhất động con chỉ đi theo cô Hà như một “cái đuôi” hay khóc. Còn khi đón con về hay sáng hôm sau chuẩn bị đi học, câu con lặp đi lặp lại nhiều nhất là “Đậu không đi học đâu” khiến mẹ lo lắng khôn nguôi…
Thế rồi, bằng tình yêu thương và sự kiên trì, các cô ở lớp Cherry và các cô ở mái nhà Tsubaki Hà Đông đã dần giúp con hoà nhập với các hoạt động ở lớp. Để luyện ngủ cho con, trực tiếp cô Hà ôm con trong tay suốt giấc trưa.
Và sau hai tuần, khi nghe cô Hà thông báo con đã tự ngủ trưa ở giường cá nhân, mẹ con “thở phào” nhẹ nhõm. Cùng với nếp ngủ, nếp ăn, việc học của con một cách nhanh chóng đã đi vào quĩ đạo.
Từ những ngày đầu đầy khó khăn với việc đến lớp thì sang tháng thứ 2, con đã chủ động, vui vẻ đi học. Trong những câu chuyện con kể, con thường nhắc tên các cô ở lớp, ở trường, nhắc tên ông bảo vệ , nhắc tên các bạn một cách đầy yêu thương và tin tưởng.
Sau 1 năm, từ một em bé nhút nhát, sợ đến lớp, đến trường, nay con đã trưởng thành hơn, tự tin hơn. Con thực sự yêu trường, yêu lớp, yêu cô và bạn. Đây là điều mẹ con và gia đình rất bất ngờ nhưng cũng vô cùng yên tâm và hạnh phúc.
Xin được chân thành tri ân và cảm ơn sự tận tâm, trách nhiệm, tình yêu thương mà các cô cũng như ông bảo vệ dành đến con Đậu Đậu. Như lời bài hát Mẹ và Cô: … “Khi đến trường cô giáo như mẹ hiền… Mẹ và cô ấy hai mẹ hiền”, các cô chính là người mẹ thứ hai đã và đang dạy dỗ, nâng bước để con ngày càng khôn lớn. “















